game offline hay nhat, game crack hay, game mobile free, game man hinh 320x240, game viet hoa, game online hay nhat, game mobile khong kich hoat, game dien thoai hay nhat, tin nhan hinh dep
Đồ ngốc! Sao mà em ngốc thế? - Tuyển tập truyện
ngắn: "Thiên thần là em!"
(Truyện dành cho các bé trên 16 t, những anh chị dưới 16 t ,
nếu đọc xảy ra hậu quả gì. Ad không chịu trách
nhiệm)
Nó, một con bé nhà quê nhất, ngu ngốc nhất mà tôi từng biết. Sinh
ra đã mồ côi cha mẹ, sống ở một miền quê nghèo, hẻo lánh và đầy hủ
tục cùng với người bà nội cũng hủ tục ko kém. Nó lớn lên, đc học
hết lớp 9, rồi phải nghỉ học ở nhà phụ bà. 18 tuổi, nó phải lựa
chọn giữa việc hoặc lấy chồng hoặc là theo các chị lên thành phố
kiếm việc làm. Nó đã lựa chọn việc thứ 2. Nó lên thành phố và may
mắn thay nó đc nhận vào làm giúp việc ở nhà tôi. Mẹ tôi vẫn thế,
vẫn cái bản tính hay thương người, chứ loại nó thì ai mà có thể
nhận vào làm giúp việc cho một gia đình thành phố lại khá giả, dư
dật như nhà tôi đc chứ. Nó ngốc nghếch, lại mù tịt về những vật
dụng gia đình và những máy móc hiện đại khác trong nhà tôi. Phải
mất nguyên một tháng nó mới làm quen đc hết với những thứ đó. Tôi
thấy nó chẳng đc cái điểm gì ngoài chịu khó lau chùi nhà cửa.
Bố mẹ tôi thừơng xuyên đi công tác, ít thì 1, 2 tuần, nhiều thì đôi
tháng, thành ra nhà chỉ có mỗi mình tôi và nó. Mà chính xác là từ
ngày nó đến tôi chăm chỉ ở nhà nhiều hơn.
Trong mắt tôi, những ngày đầu nó đến, nó chẳng có gì ấn tượng ngoài
mái tóc đen dài tới gót chân, còn đâu thì nó vừa xấu, vừa gầy, quần
áo nó mặc thì tôi thực sự ko hiểu sao nó có thể mặc cái đống đáng
làm rẻ lau ấy lên người chứ. Nó ngu lắm. Tôi thấy thế khi mẹ tôi đã
mua cho nó mấy bộ quần áo mới, thế mà nó ko mặc, đem bọc túi bóng
rồi cất kĩ tận đáy hòm. Nó muốn để dành mang về quê. Con bé ngu
ngốc!
Tôi thực tình chả buồn để ý đến nó đâu nhưng rồi chỉ vài tháng trôi
qua, chẳng biết có phải ở nhà tôi sung sướng hơn ở dưới quê ko mà
nó thay đổi trông thấy. Nó béo hẳn lên, trông người đầy đặn, có da
có thịt, nó trắng một cách hồng hào, khuôn mặt xinh xắn, trắng trẻo
ko một chút son phấn hiện ra ngày một rõ nét, cứ như là từng giờ
từng phút nó xinh ra vậy. Mấy lần nó lau nhà, tôi để ý thấy bầu
ngực nó phổng phao sau lớp áo đã xỉn màu, dù ko hở ra nhưng tôi
biết chắc là nó cũng sẽ rất trắng và mịn như làn da của nó.
Tôi đang điên tiết ko tìm thấy chiếc áo cánh mà cô nàng tôi đang
hẹn hò mới tặng hôm sinh nhật đâu cả. Tôi gọi ầm nó lên, mãi mới
thấy nó trả lời, hoá ra nó đang tắm. Đáng nhẽ ra cũng chả có chuyện
gì đâu, nếu như con bé này ko ngu ngốc và nhà quê đến thế. Nó cứ
đinh ninh mình đứng trong nhà tắm, cửa đã khoá chặt thì chẳng ai có
thể nhìn thấy gì mà ko biết rằng, cửa phòng tắm nhà tôi là loại cửa
đứng xa thì ko sao chứ đứng gần, mà áp sát vào thế kia thì như
"phơi" ra cho người ta xem. Nó cứ đứng sát cửa trình bày, năn nỉ
tôi mặc cái áo khác vì cái áo đó nó chót làm bẩn nên đem đi giặt
rồi. Trong khi đó thì mắt tôi ko thể ko dán vào cái cơ thể lồ lộ
hiện ra sau lớp kính cửa nhà tắm kia. Những đường cong uốn nét rõ
ràng, hai trái đào to vừa phải cân đối với cơ thể đi cùng là hai
núm cau se nhỏ, dù hơi mờ và khó nhìn nhưng tôi vẫn nhận ra, phần
dưới cơ thể nó thì với đôi giò thẳng tắp, khá dài, lớp lông đen
hiện rõ một vùng tam giác đầy bí ẩn. Tôi phải công nhận là nhìn cơ
thể nó đẹp! Và lúc đó trong đầu tôi đã nảy ra một ý định: Lôi nó
vào trò chơi của tôi!
Một ngày sau chuyện cánh cửa phòng tắm, vẫn như bao ngày bố mẹ tôi
đi công tác khác, nó lau nhà còn tôi ngồi xem ti vi.
- Này nhóc, ở dưới quê yêu anh chàng nào chưa?
- Dạ?... À, chưa ạ! - Nó cười ngượng nghịu.
- Lớn thế mà chưa yêu ai sao?
- Bà em cứ bắt em lấy chồng, nhưng em sợ lắm, cứ con trai mà lại
gần em là... em chạy. Hì. - Nó cười, để lộ hàm răng trắng
đều.
- Thế thì bao giờ mới lấy được chồng chứ! Mà ko lấy chồng ý sau này
sẽ khổ đấy!
- Bà em cũng bảo thế, bà bảo "Mày mà ko lấy chồng, thì tao đuổi mày
ra khỏi nhà, ko nuôi bá cô mày mãi đâu!". Em sợ lắm, nhưng em còn
sợ đàn ông hơn.
- Hề hề, thế có sợ anh ko? Hề hề. - Tôi cười đưa mắt nhìn nó, dọ̀
hỏi.
- Dạ ko! - Tôi cười thầm trong bụng.
- Sao lại ko?
- Em cũng ko biết!
- Ừ, vì anh là người tốt mà!
- Cả nhà anh là người tốt! - Nó khẳng định chắc nịch.
- Này. - Tôi đứng dậy, gỡ cây chổi lau nhà trên tay nó xuống, kéo
nó ngồi xuống ghế, cạnh tôi. - Thế em sợ con trai thật à?
- Vâng.
- Chắc tại em nhát quá, phải học cách giao tiếp và làm quen với con
trai đi, ko sau này mà ko lấy chồng lại khổ bà em ra.
- Học? Bằng cách nào ạ?
- Thế có muốn anh dạy ko?
- Thật ạ?
- Ừ.
- Anh... anh có lấy tiền của em ko? - Nó rụt rè.
- Điên à? Anh quý em nên muốn dạy em thôi. Ngốc quá! Thế có muốn
học ko?
-... - Nó ngẫm nghĩ một lúc rồi gật đầu cái rộp. - Có ạ! - Tôi hả
hê trong lòng, âm mưu của tôi sắp thành công rồi.
- Nhưng phải hứa là sẽ nghe theo tất cả những gì anh nói cơ, thầy
giáo nói học sinh phải nghe mà.