game offline hay nhat, game crack hay, game mobile free, game man hinh 320x240, game viet hoa, game online hay nhat, game mobile khong kich hoat, game dien thoai hay nhat, tin nhan hinh dep
Tôi ko để con bé kịp nói hết câu đã vội tóm lấy cổ tay con bé lôi
đi. Mặt tôi nóng ran, chưa lần nào tôi thấy xấu hổ với lũ bạn như
lần này. Tôi điên tiết với con nhỏ. Mặc kệ nó kêu đau tôi vẫn cứ
nắm chặt lấy tay nó, lôi ra ngoài, mở cửa xe đẩy nó vào và lái xe
đi thẳng. Tôi lái xe với vận tốc cực lớn rồi dừng cái kít trước
cổng nhà. Lúc này tôi mới quay sang nó. Bộ dạng nó vô cùng sợ hãi.
Nó co rúm người lại.
- Em có bị điên ko? - Tôi gắt lên!
- Em...
- Em làm tôi xấu hổ quá đấy! Ai bắt em phải khai thật mình là một
đứa giúp việc chứ? Em định làm tôi xấu mặt trước bạn bè phải
ko?
- Em... Là giúp việc thì sao ạ? Nó xấu xa lắm sao? - Nước mắt nó
lăn dài. Nó hướng đôi mắt đẫm lệ nhìn thẳng vào mắt tôi.
- Ko phải, nhưng...
- Em biết, vì em mà anh phải xấu hổ với bạn bè. Nhưng em đâu có
muốn. Chính anh lôi em đi mà. Anh tưởng chiếc váy đẹp này có thể
che đậy đc con người thật của em sao? Em ko bao giờ có thể trở
thành thiên nga khi em chỉ là một con vịt xấu xí. Nhưng chưa bao
giờ em thấy xấu hổ vì bản thân mình cả. Làm giúp việc thì sao chứ?
Thì thấp hèn và nhục nhã lắm sao?... - Nó khóc. Tôi ko thể tin nó
có thể nói với tôi những lời này. Chúng như cứa vào tâm can tôi.
Đau.
Nó đưa tay quệt ngang mặt. Cổ tay nó tím bầm hằn vết nắm của tôi
ban nãy. Tôi cầm lấy tay nó kéo lại về phía mình. Nhìn vết bầm tôi
thấy có lỗi vô cùng.
- Em có đau lắm ko? - Nó lắc đầu cố rút tay ra khỏi tay tôi. - Yên
nào. - Tôi khẽ gắt. Tôi nhẹ nhàng xoa vào chỗ bầm của nó. - Anh xin
lỗi!
- Em ko sao đâu.
- Thế này mà còn bảo ko sao à?
- Hì... - Nó khịt mũi. - Thế này thì đã là gì. Ngày trước ở quê em
ngã còn tím bầm cả người, trầy xước hết cả tay chân mà có sao
đâu.
- Em đúng là ngốc! - Nó cười. Con bé đúng là đại ngốc. Mới mấy phút
trước còn mít ướt thế mà giờ đã toe toét. Nhưng nhìn con bé cười
tôi thấy nó trông thật đáng yêu. Con nhỏ đúng là khác hẳn với những
cô nàng mà tôi từng biết. Nó hiền lành và thánh thiện quá.
Cả đêm tôi ko thể nào chợp mắt nổi. Tôi thấy cắn rứt lương tâm. Tôi
dằn vặt bản thân và đang tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục trò chơi
với con bé? Khó ngủ, tôi định xuống nhà lấy chút rượu uống cho dễ
ngủ. Đi ngang qua phòng con bé, thấy cửa khép hờ, tôi đưa mắt ngó
qua khe cửa. Dưới ánh đèn ngủ dịu êm, con bé ngủ ngon lành, hình
như miệng còn đang mỉm cười. Có lẽ nó đang mơ một giấc mơ đẹp. Tự
dưng tôi lại mong giấc mơ ấy đang hiện diện hình ảnh của tôi.
Tôi xuống nhà, rót rượu uống. Trong đầu tôi cứ hiện lên hình ảnh
con bé mãi. Nụ cười của nó, vẻ nhút nhát của nó và đôi mắt đẫm lệ
ban tối. Uống cạn chai rượu, tôi bước về phòng với hơi men nồng
nặc. Lại đi ngang qua phòng nó, lần này tôi đẩy cửa bước vào. Ngồi
xuống giường cạnh nó, tôi có thể ngắm nó gần hơn cả, rõ hơn cả. Nó
trông đẹp y như nàng công chúa ngủ trong rừng mà tôi từng tưởng
tượng khi nhỏ nội vẫn đọc truyện cổ tích cho nghe. Tôi cúi xuống
khẽ đặt đôi môi mình lên làn môi nó. Môi nó mềm lắm. Tôi tham lam
trao nó nụ hôn mãnh liệt. Nó mở mắt, trừng trừng nhìn tôi. Rồi nó
hét lớn đẩy tôi ra khỏi người nó. Có lẽ cái đà đẩy của nó mạnh quá
mà tôi văng ra khỏi giường ngã lăn xuống đất, đau điếng. Tôi nằm
sõng soài trên đất. Nó bật điện rồi vội vàng lao tới đỡ tôi dậy. Có
lẽ ngửi thấy men rượu khắp người tôi, nó biết tôi đã say. Nó đỡ tôi
*** , môi tôi lại được dịp cọ vào làn da cổ nó, thơm một cách kì
lạ. Nó định lấy chăn đắp cho tôi thì bỗng dưng bị cánh tay to khoẻ
của tôi kéo mạnh xuống giường. Tôi thì thầm vào tai nó.
- Anh muốn dạy em, làm thế nào... để gần con trai nhất.
Tôi ôm trọn nó vào lòng, bắt đầu hôn khắp mặt, mũi nó, rồi lan
xuống cổ. Tôi tham lam, nhưng hết sức nhẹ nhàng cởi từng chiếc cúc
áo ngủ của nó. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, tôi nhìn rõ bầu ngực lấp ló
sau lớp áo con. Tôi khẽ hôn lên đó.
Buổi sáng, tôi tỉnh giấc, nó nằm gọn trong vòng tay tôi với tấm
thân trần trắng trẻo, mịn màng. Tôi giật mình, đánh thức nó dậy.
Con bé cuống cuồng tìm áo quần mặc vào. Mặt nó sợ hãi gần như tái
mét, cắt ko được giọt máu nào. Tôi nhìn xuống tấm chăn ga giường.
Giọt máu hồng trinh tiết tôi đã lấy đi của nó.
- Con bé Quyên dạo này lạ quá! Em thấy nó mặt mũi xanh xao, lại cứ
nôn oẹ mãi. - Tôi giật mình khi từ trên tầng bước xuống thấy mẹ nói
chuyện với bố.
- Em xem con bé nó làm sao, ko nó ốm ra thì khổ.
Tôi mặt mày tối sầm. Trong đầu tôi thoáng lên một linh cảm chẳng
lành.
- Bộ em muốn giữ nó chắc? Em phải phá nó đi chứ giữ lại chỉ khổ anh
và em thôi!
- Nhưng nó ko có tội! - Con bé đôi mắt ngấn lệ, nhìn tôi khẩn
khoản.
- Ko! Anh đã bảo phá là phá! Ngày mai anh sẽ đưa em đi! - Nó chết
lặng, tay nắm chặt vào bụng, đứng nhìn tôi quay bước lên
tầng.
Tôi thay quần áo xong xuôi mà vẫn chưa thấy con bé dậy. Tôi qua
phòng, gọi cửa con bé.