game offline hay nhat, game crack hay, game mobile free, game man hinh 320x240, game viet hoa, game online hay nhat, game mobile khong kich hoat, game dien thoai hay nhat, tin nhan hinh dep
- Vầng - Cường chua chát - Anh cũng chỉ là thằng ít học, dặt dẹo,
ất ơ. Không với tới em được. Thôi thì em cứ yên tâm mà làm "đôi bạn
cùng tiến" với cái thằng Giang Nam ấy. Anh không làm phiền, không
đeo bám nữa. Xin lỗi vì những ngày qua làm mất thời gian của em vào
cái trò yêu đương vô bổ nhé. Em học tốt!
- Ơ....Anh điên à?
Cường dập máy, những tiếng "tút...tút..." dài như xé nát trái tim
Trang. Nó đâu ngờ... Trang vội vã, điên cuồng ấn gọi lại, nhưng vô
ích. Thuê bao! Nó bàng hoàng, ngồi thụp xuống đất. Đôi mắt vô hồn,
vô hướng. Màn đêm đen đặc phủ kín tâm can...
2 tuần liền, Cường nhất định không chịu liên lạc với Trang. Dù
nhiều khi nỗi nhớ khiến nó quay quắt, khổ sở. Điện thoại vẫn tắt,
ném dưới gầm giường lăn lóc như một tên tội đồ phản chủ. Trang là
đứa con gái đầu tiên làm cho Cường phải khóc! Nhiều đêm, nước mắt
đẫm gối khiến nó thậy mình chẳng khác một thằng con trai hèn hạ. Nó
nhận ra mình thật vô dụng, bỏ đi, hư hỏng. Nhiều lúc nó cố kìm nén
cảm xúc, moi cái điện thoại từ dưới gầm giường lên, nhưng rồi lại
không dám mở máy. Nó sợ sẽ đọc được những tin nhắn của Trang, sợ
mình lại xiêu lòng, quỵ lụy. Đôi môi đã biết bao lần rớm máu vì
những xúc cảm quá mãnh liệt chẳng thể bật ra. Cường lại tìm đến đá,
khói trắng mơ màng... Trong cơn mê, trong ảo giác, nó vẫn thấy
Trang đứng đó, nhìn nó với ánh mắt van nài, như lần đầu tiên gặp
con bé ở nơi đây. Cường gào thét, đập phá. Lũ bạn nhìn nó bằng ánh
mắt sợ sệt. Cho đến khi kiệt sức, nó lăn ra ngủ như một con thú bê
bết vì vật lộn với kẻ thù. Những tưởng chất kích thích sẽ làm Cường
quên được Trang, nhưng vô ích, chúng càng khiến nỗi nhớ hằn sâu
trong tâm trí thằng con trai ngang ngược. Để rồi ngày nào, nó cũng
phi xe đến trước cổng trường Trang, đứng từ rất xa, dõi theo con
bé...
Trang gần như suy sụp. Mọi cố gắng của nó hoàn toàn đổ bể khi nghe
Vương Anh phong phanh nói rằng Cường lại ngựa quen đường cũ. Nó
muốn, rất muốn làm một cái gì đó, kéo Cường quay lại bên mình,
nhưng không thể. Lý trí nói rằng nó chẳng phải kẻ thua cuộc, không
được vùi dập lòng tự trọng bản thân dễ dàng như vậy. Nhưng một điều
mà chẳng ai có thể phủ nhận : nó nhớ Cường tha thiết!
Rex Cafe hai tuần nay ngày nào cũng có mặt Trang. Khi thì ngồi 1
mình cafe đen đặc, khi thì đi cùng con bạn thân ngồi trên tầng 4.
Trang thường đau đáu nhìn về phía trước, như cố lục lọi những kí ức
chưa xa...
Tách Cappuccino nghi ngút khói. Trang cầm muỗng chọc, rồi khuấy tan
cái hình trái tim bằng bột cacao ở giữa. Khuôn mặt nó xám xịt, lầm
lì...
Con bạn thân đang cầm điện thoại của Trang "tọc mạch", bỗng nó kêu
lên :
- Hộp thư đến của mày full rồi này. Tao xóa bớt đi nhé.
- Không - Trang nhảy dựng lên - Cấm mày đấy!
- Không xóa thì để làm gì? Bố con điên!
- Ừ...Kệ tao...Tao cần nó mỗi lúc cô đơn...
Trang cúi gằm mặt, sống mũi cay xè. Con bạn thở dài, quay đi chỗ
khác... Nó hiểu Trang mà...
Những ngày ảm đạm cuối đợt rét thực sự đã qua đi. Nắng dát vàng con
đường, xuyên qua từng kẽ lá, khiến Trang phải nheo mắt lại vì chói.
Trời chiều nhưng nắng vẫn chưa tắt. Trang bỗng thấy mình bơ vơ
trước cổng trường rộng lớn. Đôi bàn chân xinh xắn bước những bước
ngắn thật chậm trên con đường còn bỏng rát nắng đầu hè. Bỗng có
tiếng gọi làm nó giật mình :
- Trang !
Trang ngỡ ngàng, đôi môi thổn thức, cặp mắt tròn xoe. Cường đứng
đó, ngay sau nó, khuôn mặt rạng rỡ như màu nắng. Trang chợt định
thần, nó bước nhanh, cố lảng tránh. Như một đoạn phim quay chậm,
bàn tay Cường rụt rè đưa ra, nắm lấy tay nó, nhẹ nhàng nhưng cương
quyết...
- Anh xin lỗi...
Trang nín thở. Trái tim nó gần như ngừng đập. Cường lên tiếng
:
- Những ngày qua, anh đã nhận ra rằng, thật sự...thiếu em anh không
sống được.
Trang cố vùng tay ra, nhưng Cường càng nắm chặt.
- Em biết không...Anh bỏ đá, bỏ cỏ, bỏ ke...Bỏ hết. Anh không còn
đi chơi đêm, không đi học muộn, không cả ngủ gật trên lớp
nữa...Ngày nào anh cũng dành thời gian học một ít, dù anh biết
không bao giờ anh được bằng Giang Nam, hay bằng bất cứ người bạn
nào của em, nhưng anh đã rất cố gắng. Điện thoại của anh từ hôm đó
đến giờ vẫn chưa mở lên, vì anh sợ anh lại nghĩ đến em, sợ anh sẽ
không kiềm chế được cảm xúc mà lại gọi cho em...Anh sợ mất sĩ diện
của một thằng con trai...Nhưng mà...Anh thất bại rồi...!
Trang nuốt gọn từng lời Cường nói, tai nó như ù lên, tim nó rộn
ràng, nước mắt tuôn lã chã. Giờ đây, những nỗi nhớ, những khoảnh
khắc mỏi mòn chờ đợi, những hờn giận, yêu thương, đủ thứ, hòa
tan...hóa thành nước mắt, đầm đìa trên khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu.
Rồi bỗng nó nhoẻn miệng cười, rất khẽ :
- Anh thua rồi nhé...
- Ừ...Phải chịu thôi...
- Tại sao nhỉ?
Nắng chiều dịu dần, còn mặt Trang vẫn nóng ran. Cường dịu dàng, kéo
nó sát vào lòng, thủ thỉ: