Truyện ma có thật
“Có phải cô thấy số phòng này rất đặc biệt không?”
Diệp Hinh đang chăm chú nhìn tấm biển căn phòng 405, chợt giật mình
bởi giọng nói lành lạnh này.
Một bóng người gầy mảnh lướt vào căn buồng, có mái tóc dài và chiếc
váy ngắn buông gần chấm đất. Nếu không phải đang giữa ban ngày ban
mặt thì chắc người ta phải nghĩ đến một “U hồn sảnh nữ”(chỉ mỹ nhân
thất tình chết oan nghiệp – ND).
“Bạn còn nhớ bộ phim ‘Vụ án mưu sát 405’ hồi nhỏ chúng ta đã từng
xem hay không? Nghe nói vì bộ phim ấy tình tiết rất đáng sợ và ly
kỳ nên đã vang dội một thời, nó tác động mạnh đến tâm lý mọi người.
Vì ấn tượng rùng rợn về bộ phim ấy quá sâu, nên người ta đã không
dám đến ở những căn buồng ký túc xá, phòng khách sạn mang số 405.
Thậm chí khu chung cư mới xây cũng không có căn hộ đánh số
405.
Thế mà căn phòng ký túc xá 405 này kể từ năm 1977 đến nay đã có 12
nữ sinh đều chết cùng một kiểu là nhảy lầu tự tử, lại cùng rơi vào
một ngày 16 tháng 6. Liệu có phải là rất kỳ cục hay
không?”
Diệp Hinh và các bạn nữ khác cùng phòng đều từ các vùng xa hàng
nghìn cây số về đây học đại học, ai cũng mang một lô va-li hòm
xiểng. Nhưng cô nữ sinh vừa đến thì lại khác, cô chỉ hai vai khoác
túi nhỏ, không có thứ cồng kềnh gì khác. Cô nhìn phía trên của
chiếc giường tầng kê bên trái cửa sổ, cười và nói: “Chỗ của mình
đây rồi.”
Tầng dưới chính là giường của Diệp Hinh.
Diệp Hinh vốn không có tính cả tin, nhưng cô vẫn thấy lời nói của
“Sảnh nữ áo trắng” này có phần rờn rợn, Hinh cảm thấy hơi gai
người, bèn hỏi: “16 năm có mười hai người chết, gần như mỗi năm
chết mỗi người. Nếu là 16 năm chết mười sáu người thật, thì mới là
đáng sợ chứ!”
Cô gái quay người lại, khuôn mặt dài ít được dãi nắng nên hơi nhợt
nhạt, cặp môi mỏng cùng đôi mắt nhỏ và dài hơi chảy xuôi xuống
duới. Cô nói rành rọt: “Ai bảo không phải mỗi năm một người? Có bốn
năm yên ổn là vì nhà trường cũng thấy nghi hoặc, nên đã bốn lần cho
đóng cửa phòng này để điều tra cho rõ ngọn ngành, nhưng chẳng có
kết quả gì. Nhưng trong bốn năm ấy, các phòng khác cũng vẫn xảy ra
các vụ nữ sinh nhảy lầu, xem chừng đề phòng cũng không lại được.
Mấy thế hệ lãnh đạo trường đều sợ sẽ bị chỉ trích là mê tín nếu cứ
cho đóng cửa phòng, cho nên họ đành phải cho mở lại phòng 405. Và
chẳng sai tí nào, bốn năm trước là lần cuối cùng đóng cửa, sau khi
mở cửa trở lại ba năm, thì mỗi năm lại có một nữ sinh từ phòng này
nhảy lầu bỏ mạng.”
Diệp Hinh thoạt đầu im lặng, sau lại thấy cô gái nọ nói năng đâu ra
đấy, và không có vẻ gì là vu vơ vô căn cứ, Hinh tặc lưỡi hỏi đượm
chút châm biếm: “Nói vậy tức là, trong sáu người chúng ta ở gian
phòng này, nhất định sẽ có một người nhảy lầu chết vào ngày 16
tháng 6 sang năm? Thế thì mọi người nên viết sẵn di chúc đi, chưa
biết sẽ đến lượt ai đây.”
U hồn sảnh nữ nhận ra ý châm biếm trong lời nói của Hinh, bèn nói
lạnh tanh: “Điều này chưa hẳn đã là ý kiến dở đâu! Tôi dám nói chắc
rằng, phải có một người trong số chúng ta chết vào ngày 16 tháng 6
sang năm.”
Một tiếng “choang” khá to vang lên. Thì ra là cái chậu rửa mặt bằng
sắt tráng men bị rơi xuống đất, đứng bên cạnh nó là một cô gái vóc
người nhỏ nhắn. Đó là Tần Lôi Lôi, cô bạn cùng phòng mà Diệp Hinh
mới quen. Lôi Lôi vừa tắm gội và từ buồng tắm quay trở về phòng, cô
giật bắn mình khi nghe thấy câu nói chắc nịch của Sảnh
nữ.
Sảnh nữ bật cười khi khì, rảo bước đi đến nhặt hộ Lôi Lôi cái chậu
men: “Đã thành công! Mình đã dọa được một người! Mình là Âu Dương
Sảnh, cứ gọi mình là Sảnh cũng được!”
Diệp Hinh nghĩ thầm “Đúng là quá phù hợp, nếu lại có anh bạn trai
trên là Ninh Thái Thần nữa thì càng giống như câu chuyện cổ xưa.”
Hinh định cười song lại cảm thấy bất lịch sự, nhưng có vẫn không
kìm được hai mép cứ động đậy. Nhưng Sảnh vẫn nhận ra điều
này:
“Để mình đóan xem nào: chắc chắn cậu là Diệp Hinh!”
Dường như Sảnh không nghĩ ngợi gì, đôi mắt cô nhìn xoáy vào Hinh
khiến Hinh có phần bối rối đành nhìn ra chỗ khác và hỏi: “Sao cậu
biết?”
Sảnh không giấu được vẻ đắc ý, cười và nói: “Đầu tiên là, danh sách
sinh viên trong phòng, có thể tra ở phòng tiếp nhận sinh viên mới,
cho nên đại danh của Diệp Hinh phải ở đó. Mình chưa hề gặp Diệp
Hinh nhưng mình đã nghe nói Hinh là cán bộ học sinh ưu tú, là nòng
cốt văn nghệ nổi tiếng của tỉnh; và vì đã trải qua tập huấn diễn
giảng lại có phong độ chững chạc, đã nhiều lần hướng dẫn chương
trình các hoạt động văn nghệ cấp tỉnh. Hôm nay mình thấy cậu nói
chuyện bằng tiếng Ngô Nông Nhuyễn với mấy bạn từ Giang Nam đến, rồi
lại nói tiếng phổ thông rất chuẩn, cậu ăn mặc giản dị, lại kiên
quyết không tin chuyện ma quỷ mình nói, cậu rất có chất làm cán bộ
học sinh, rất khớp với sự hình dung của mình về Diệp Hinh. Ngoài
ra, trông cậu còn có khuôn mặt sáng và đẹp. Nếu nói là “tên sao
người vậy”, thì mình đoán là phải trúng luôn.”
Diệp Hinh đang ngán vì Sảnh ghép cô vào diện “cán bộ học sinh”,
nhưng sau khi nghe câu cuối cùng thì cô vừa ưng ý lại vừa ngượng
nghịu, tan biến ác cảm với Sảnh. Cô mỉm cười: “Mình đúng là Diệp
Hinh. Khá thật, mình không coi cậu là Âu Dương Sảnh nữa mà là quái
nhân!”
Sảnh cũng cười vui:
“Đừng tâng mình lên như thế, chẳng qua chỉ là kết quả gian khổ
nghiên cứu Agatha đó thôi.”
“Agatha là ai?” Lôi Lôi đứng bên cạnh hỏi.
“Agatha Kristi là nữ văn sĩ Anh nổi tiếng về viết truyện trinh
thám.” Sảnh trả lời “Mình có toàn tập của bà ấy bằng tiếng Anh, các
cậu hãy chịu khó dùi mài đi! Nó chẳng những làm cho sinh hoạt ngoài
giờ của những con mọt sách như chúng ta thêm đa dạng, mà còn có thể
giúp cho nghề bác sĩ của chúng ta sau này nữa. Các cậu nên biết:
bác sĩ khám bệnh và việc trinh sát phá án đều là chung mục đích,
đều cần vận dụng lô-gích.”
Lôi Lôi vẫn chưa hết bàng hoàng, cô thận trọng hỏi: “Nhưng cậu vừa
nói ngày 16 tháng 6 gì đó... liệu có thật không? Sao cậu nói cứ như
là tận mắt nhìn thấy vậy?”
“Mẹ mình là học sinh cũ của trường này, và là bác sĩ bệnh viện số 2
trực thuộc trường ta. Bà thuộc hết các loại sự tích ở đây. Về ‘vụ
mưu sát 405’, mình đã moi dần từng mẩu chuyện từ bà mẹ
mình.”
Diệp Hinh thầm kinh hãi: “Bác ấy biết cậu được xếp vào đây ở, mà
không lo lắng à?”
Sảnh cười ranh mãnh: “Các cậu đừng có kể lại với ai. Đúng là mẹ sợ
mình bị xếp vào phòng 405 Hôm qua đưa mình đến trường, nhìn thấy
phòng mình là 403, mẹ mình mới yên tâm ra về. Mẹ mình vừa đi xong,
mình vội đến đổi chỗ ngay cho Dương Yến vốn được xếp vào ở phòng
này. Mình vừa kể xong câu chuyện, Yến nghe sợ quá nên đồng ý đổi
phòng ngay.”
Lôi Lôi kêu lên: “Liệu ai có thể đổi phòng cho mình không nhỉ? Mình
cũng muốn rời khỏi phòng 405 này!”
Diệp Hinh lại nhìn Âu Dương Sảnh bằng ánh mắt hết sức kinh
ngạc.
Sảnh cười tỉnh bơ: “Cô em Lôi Lôi hãy chấp nhận đi... cô nên bạo
dạn hơn. Đó chỉ là chuyện kháo nhau, là vụ án chưa có lời giải, cho
nên mình mới bằng mọi cách để được vào ở phòng này. Nói là để bắt
ma hay để phá án cũng được, nếu có thể làm rõ sự thật thì lòng hiếu
kỳ mãnh liệt đến đâu cũng sẽ được thỏa mãn, như thế lại chẳng hay
à?”
Lôi Lôi nói: “Tớ chẳng cần thỏa mãn lòng hiếu kỳ, tớ nhát gan nên
chỉ muốn lẩn tránh. Trừ phi cậu cho tớ biết những lời cậu vừa nói
toàn là chuyện bịa đặt.”
“Được, được. Tớ dọa cậu cho vui đó thôi. Thực ra các chuyện ma
trong trường ta nhiều vô kể, tối mai tớ sẽ lần lượt kể cho các cậu
nghe.” Sảnh đã nhìn thấy ánh mắt của Diệp Hinh, cô cười và nói
tiếp: “Chắc cậu đang nghĩ rằng mình như Âu Dương Sảnh mắc bệnh tâm
thần, đúng không? Tớ xin nói rõ luôn: từ bé tớ đã rất mê các chuyện
thần thánh ma quỷ. Cậu nhìn tớ trông như thế này, liệu có nói lên
vài điều gì đó không?”
Diệp Hinh mạnh dạn quan sát Sảnh thật kỹ một lượt, mỉm cười: “Trông
cậu như thế nào à? Lông mày thanh mảnh, đôi mắt dài, cái mũi thon
thon, cái miệng nho nhỏ. Rất xinh.”
Sảnh nói: “Cậu vờ vịt gì thế? Tớ luôn cảm thấy mình rất phù hợp để
sắm vai ‘U hồn Sảnh nữ’. Cũng là tại mẹ tớ cả thôi. Khi bà mang
thai tớ, là thời kỳ cách mạng văn hóa đang rất dữ dội. Mẹ tớ thường
bị động viên đi xem đấu tố, và đã tận mắt chứng kiến những người
phải chết đứng vì bị đấu. Cho nên có lẽ tớ bị ma ám từ khi còn nằm
trong bụng mẹ.”
“Càng nói càng cảm thấy ly kỳ!”
Người vừa nói là một cô gái dong dỏng cao, tay ôm chăn màn, miệng
hơi mỉm cười bước vào phòng. Sảnh hơi kinh ngạc:
“Chu Mẫn... cậu được xếp vào phòng 403 kia mà?”
Chu Mẫn được chỉ định làm lớp trưởng tạm thời, sáng nay Diệp Hinh
đã nghe Lôi Lôi nhắc đến, Mẫn là nhân vật nòng cốt của học sinh cấp
ba thành phố Giang Kinh, đã nhiều lần được có mặt trong các buổi lễ
long trọng của lãnh đạo thành phố. Cha của Mẫn từng được sang Đức
tu nghiệp mấy năm, hiện đang là chủ nhiệm khoa Tim mạch của Phân
viện 1 trực thuộc bệnh viện số 2 Giang Kinh.
“Tớ được xếp vào phòng 403. Cũng vì nghe nói về chuyện ma ‘Vụ án
mưu sát 405’ nên tớ đã xin với thầy giáo phụ đạo cho đổi sang phòng
này. Tớ muốn xóa bỏ cái chuyện mê tín này. Nếu nói tớ không sợ tí
gì thì không đúng, nhưng Đảng ủy trường và các thầy ở phòng quản lý
sinh viên đều rất ủng hộ. Cũng vì tớ là ‘cán bộ học sinh’.” Chu Mẫn
đặt đám chăn màn lên chiếc giường còn bỏ không, sau đó bỗng ngoái
lại nhìn Diệp Hinh rồi nói tiếp: “Cậu là Diệp Hinh chứ gì? Thấy
giáo phụ đạo – thầy Lý bảo tớ chọn một bí thư chi đoàn. Tớ biết cậu
và Phương Trọng Triết đều là cán bộ học sinh trung học ưu tú cấp
thành phố, cấp tỉnh, nhưng vì tớ rất cần một người có thể thuận
tiện công tác ở chỗ các bạn nam, nên bước đầu định để cậu Triết làm
bí thư chi đoàn, mong cậu đừng nghĩ ngợi gì.”
Đúng là Diệp Hinh hơi có phần không thoải mái, nhưng thấy Chu Mẫn
nói không phải là không có lý, và thấy Mẫn rất thẳng thắn, cũng là
hiếm có, nên Hinh cười nói: “Không đâu. Mình nghe nói ở Đại học Y
bài vở rất nặng, mình đang lo sẽ không kham nổi đây này! Có thêm
chút thời gian để học tập thì cũng tốt.”
Chu Mẫn đang định nói: “Dù không làm cán bộ nữa thì cũng không được
từ chối các công tác của lớp”, nhưng nhìn thấy Sảnh đang đứng đó
lạnh lùng quan sát nên cô kìm lại.
Sau khi Mẫn đi ra ngoài, Sảnh nhăn mặt lè lưỡi. Lôi Lôi đang kinh
hãi, nhưng từ sau lúc Mẫn vào, Lôi Lôi gần như đã bình thản trở
lại, cô mỉm cười “Sảnh thật là... tại sao vừa gặp lớp trưởng của
chúng ta cậu lại sợ cứ như chuột nhìn thấy mèo thế?”
Sảnh trả lời: “Tớ có sợ cậu ấy đâu. Nhưng trong các câu chuyện ma
thì lũ cô hồn quỷ đói đều rất sợ các đạo sĩ bày trò phù phép. Số
phận của tớ là bị đạo sĩ Chu Mẫn trấn lại. Chúng tớ là bạn cùng lớp
hi học ở trường trung học trực thuộc bệnh viện Giang Kinh. Tớ từng
bị Chu Mẫn chỉnh cho không biết bao nhiêu lần, nào ngờ khi lên đại
học, âm hồn cậu ấy vẫn chẳng chịu tan cho!”
Diệp Hinh mỉm cười: “Cậu nói thế, rốt cuộc cậu là Sảnh, hay cậu ấy
là âm hồn?”
Sảnh nghiêm chỉnh nói: “Thì có gì khác nhau? Cậu, tớ và cậu ấy
chẳng qua chỉ là hạt bụi nhẹ tâng giữa trời đất này, hễ gió thổi là
biến mất luôn.”