Truyện ma có thật
Sau khi tốt nghiệp tại trường võ bị Thủ Đức, tôi được thuyên chuyển
về một đơn vị tác chiến thuộc Sư Đoàn 21 BB. Thấm thoát thế mà cũng
đã gần được một năm rồi! Đời lính chiến rày đây mai đó, không dừng
chân ở một nơi nào quá hai tuần lễ ! Nhiều hôm nằm trong lều Poncho
nghe tiếng mưa rơi rả rích mà nhớ lại thời còn là học sinh trung
học! Những kỷ niệm êm đềm như vẫn như còn hiển hiện trước mắt tôi!
Những buổi trốn học giờ Việt văn đi đánh bi da, những lúc rút người
lại nấp sau lưng người ngồi trước vì sợ thày gọi lên bảng làm bài
tập! Những hôm nghịch ngợm lấy quả mắt mèo thoa trên mặt ghế của
các cô bé trong lớp rồi cùng nhau ôm bụng cười khi thấy các nàng đỏ
mặt che dấu sự ngứa ngáy tàn bạo kia! Những mối tình một chiều vụng
dại, thic'h đấy mà chẳng dám thổ lộ cùng ai! Còn nhiều lắm những kỷ
niệm của thời yêu dấu đó ! Nay đã là lính chiến, cuộc sống thật bấp
bênh. Sống hôm nay đó biết đâu ngày mai xác mình đã được gói trọn
trong chiếc poncho rồi!
Tiểu đoàn tôi được lệnh tái chiếm một xã thuộc quận Vĩnh Châu tỉnh
Bạc Liêu. Xã này bị VC chiếm tuần qua! Khi chúng tôi đến gần địa
điểm trời đã về chiềụ Tiểu đoàn trưởng ra lệnh đóng quân qua đêm.
Đại đội của tôi nhận nhiệm vụ trấn giữ bờ bên phải của con kinh
chạy dẫn đến xã! Trung đội tôi được lệnh đi nằm tiền đồn
cách
đó chừng 500 mét tại một nghĩa địa nằm cạnh ngã ba của con kinh va
` một cái rạch nhỏ ! Đây làmột nghĩa trang khá lớn, là nơi chôn cất
dân trong xã ! Khi tôi dẫn trung đội tới vị trí thì trời đã nhá
nhem tối và cơn mưa dầm nhỏ hột bắt đầu rơi. Thời điểm này rất
thuận tiện cho việc di chuyển quân hay tìm chổ đóng quân vì địch
khó phát giác ra vị trí của ta !
Nghĩa trang này rộng cở một mẫu tây, chung quanh không có hàng rào,
nhưng có bốn cái cọc to, cao cở tầm người được cắm ở bốn góc làm
ranh giới ! Bên trong có chừng năm sáu chục cái mộ mằm rải rác
không theo hàng lối nào cả ! Đa số là mộ đất với các tấm bia cắm ở
cuối chân! Cũng có chừng năm sáu mộ được xây bằng xi măng với màu
trắng nhờ nhờ của vôi! Chắc đó là mộ của các kẻ khá giả trong xã
này ! Sừng sửng giữa cái nghĩa trang là một cái "nhà đòn" mái lợp
ngóị Ba vách được xây bằng gạch đỏ nhưng không tô. Phía trước mặt
tiền được để trống với một hàng hiên nhỏ phía trước. Nền nhà bằng
xi măng nên trông sạch sẽ so với môi trường chung
quanh!
Tôi chỉ định vị trí đóng quân cho các tiểu đội, chỉ chổ cho họ gài
"trái sáng" và mìn "Claymore" ! Trong lúc các người lính hì hục đào
hố cá nhân và giăng lều, người trung đội phó của tôi rủ
rê:
_ Mình về nhà đòn ngủ đi ông thày !
Nhìn cảnh sình lầy ướt át chung quanh, tôi nghe cũng bùi tai ! Tôi
cùng ban chỉ huy trung đội rút về cái nhà đòn ngủ qua đêm ! Một cái
bàn thờ nhỏ với một lư hương to cở cái nón sắt được dựng sát vách
sau. Trên sàn nhà có hai bộ đòn dùng để khiêng quan tài người chết
! Một cái chỉ có hai đòn dài và hai thanh ngắn đóng giữ ở gần hai
đầụ Bộ còn lại trông đẹp đẽ hơn, được sơn màu đen trắng đỏ, giữ bởi
hai thanh ngang và có lọng vuông với vải đen thêu hình phía trên
trông như một cái kiệu ! Cái này có lẽ để cho các nhà giàu mướn
thôi! Ngoài trời vẫn mưa rả rích, chỉ nghe tiếng côn trùng kêu e e
nghe buồn đến thối ruột! Chúng tôi cả thảy là 5 đứa: Tôi, người
trung sỹ nhất trung đội phó, anh lính truyền tin và hai người "tà
lọt". Tôi nói người tà lọt của tôi giăng mùng cho tôi ngoài hành
lang ngay trước mặt tiền. Làm xong việc cho tôi, anh ta cùng mấy
người khác giăng mùng của họ ngay trong nhà đòn. Vì trong nhà chật
, họ phải giăng mùng ngay trên hai bộ đòn để ngủ ! Lính mà! Ma sợ
lính chứ lính sợ gì ma! Chúng tôi thường bảo nhau như vậy ! Tuy
nhiều lần ngủ ở các gò mả ngoài ruộng trong các cuộc hành quân rồi,
nhưng đây là lần đầu tiên tôi ngủ trong một nhà đòn !
Mọi người chun vào mùng để tránh bọn muỗi đói đang bay vo ve như
sáo thổi chung quanh ! Tôi có thói quen là khi vào mùng phải làm
dấu đọc vài kinh trước khi ngủ. Tôi chưa hề gặp ma, nhưng tin có
thế giới bên kia ! Vì là lần đầu ngủ trong nhà đòn nên tôi cũng hơi
hơi rợn một tí ! Trước khi nhắm mắt tôi lầm bầm như để tự trấn an
mình: "Tôi không phá phách gì ai ! Chỉ xin ngủ nhờ một đêm thôi!"
Sau đó tôi thiếp đi trong giấc ngủ. Tiếng kêu của con cú ngay trên
nóc nhà làm tôi giật mình tỉnh giấc! Chung quanh nhà vẫn tối đen
như mực, tôi coi đồng hồ tay thì mới có ba giờ sáng thôi! Tiếng con
cú đập cánh bay đi làm tôi giật nẩy mình! Tôi tự cười mình sao mà
nhát gan đến thế ! Tôi chun ra khỏi mùng ra phía sau nhà để đi tiểụ
Tiểu xong tôi quay lưng để trở về thì giật nẩy cả người lên! Trong
bóng đêm tôi thấy bốn cái bóng đen ngồi tựa lưng vào vách ở phía
sau cái nhà đòn. Tôi nhẩy bắn ra thủ thế và lần tay tìm khẩu colt45
vì tưởng là bọn đặc công VC đột nhập vào! Lúc này mắt tôi đã quen
với bóng tối nên nhận ra đó là mấy tên bộ hạ
của mình đang ngồi tựa lưng vào vách ngủ say như chết ! Tôi lay họ
dậy và hỏi sao lại bò ra đây mà ngủ vậy ! Cả bốn dụi mắt kinh hoảng
lắm:
_ Tụi tui ngủ trong nhà mà !! Sao ai khiêng tuị tui ra đây cà
!
Không ai nói với ai một lời nhưng trong thâm tâm chúng tôi đều nghĩ
đến một điều _ "Còn ai vô đây nữa!" Mùng của tôi giang chấn ngang
mặt tiền của nhà đòn. Ai bước ra ngoài cũng phải bước qua mùng, hay
chun qua các giây căng! Trời tối đen như mực, tất nhiên họ phải
đụng vào mùng tôi hoặc gây ra tiếng động và tôi phải biết vì tôi
rất tỉnh ngủ (một thói quen có từ nghiệp lính !)
Không ai dám ngủ lại cả ! Bọn chúng tôi chun vào ngồi túm tụm trong
mùng của tôi trước hiên nhà, thì thào nói chuyện chờ sáng! Từ đó về
sau người trung đội phó của tôi không bao giờ mở miệng rủ tụi tôi
ghé vào ngủ trong các nhà đòn nữa!
Note: Ở nước Mỹ này chúng ta thấy có nhiều Funeral homes trong
thành phố, nếu bạn nào muốn thử sự gan dạ của mình, hãy trốn vào
ngủ trong đó một đêm xem sao ! Hãy tắt hết đèn rồi leo lên bàn để
quan tài nằm trên đó một đêm để lấy kinh nghiệm đi!
Còn bạn nào gan hơn nữa thì hãy chun vào các nghĩa địa, trốn vào
nhà đòn, lên bàn để áo quan ở đó mà ngủ qua đêm, hay chun vào lò
thiêu nằm thưởng thức cảnh lửa khè chung quanh và mùi thịt cháy bốc
lên mũi của mình !
Chúc bạn may mắn trở về toàn vẹn !
Chú thích:
Viết theo lời kể của một người lính VNCH
Hết