Truyện ma có thật
Sau khi chồng bà đi làm, bà Yoshiko được hoàn toàn tự dọ Bà vào thư
phòng mà hai vợ chồng bà cùng chia nhau sử dụng, tiếp tục viết một
truyện dài cho số đặc biệt mùa hè của tạp chí K.
Bà Yoshiko là một nữ sỹ nổi danh về bút pháp lả lướt. Chồng bà là
một nhân viên cao cấp ở Bộ Ngoại giao, nhưng ông có vẻ lu mờ trước
tên tuổi đang lên của bà vợ. Hàng ngày, bà nhận được cả chồng thư
từ của độc giả bốn phương gửi tớị
Sáng hôm ấy, khi ngồi lại bàn giấy, công việc đầu tiên của bà là
đọc mấy xấp thư mới gửi đến. Bà đọc hết tất cả các thư
đó.
Bà đọc các thư ngắn trước và ghi chú nội dung. Sau cùng bà đọc các
bức thư dàị Một đôi khi bà nhận được cả truyện ngắn mà người viết
chịu khó gửi đến để nhờ bà đọc và phê bình. Những truyện ngắn đó
thường viết dài dòng, luộm thuộm và gây buồn ngủ.
Hôm ấy, bà Yoshiko cũng nhận được một bản thảọ Nhưng đây là một bản
thảo hết sức đặc biệt, không có nhan đề trên đầụ
Có lẽ là một bức thư thì đúng hơn.
"Thưa bà..."
Bà Yoshiko ngừng lại, ngẫm nghĩ. Có thể đây chỉ là một bức thư. Bà
liếc nhanh mấy hàng phía dưới, nhưng càng đọc bà càng chăm chú
thêm.
Tính hấp dẫn của bức thư khiến bà đọc một mạch.
"Thưa bà,
Tôi mong rằng bà sẽ bỏ qua cho sự đường đột của kẻ không quen biết
như tôi mà lại gửi một bức thư quá dài cho bà. Nội dung bức thư của
tôi sẽ làm bà xúc động mạnh và xúc động triền miên.
Trong thư, tôi thú nhận tất cả cảm nghĩ sâu kín của tôi và những
việc tôi đã làm.
Trong mấy tháng qua, tôi đã trốn xa ánh sáng văn minh, sống lén lút
như một con yêu tinh. Cả thế giới không một ai biết được các hành
động của tôị Nhưng gần đây có một sự thay đổi lớn lao xảy ra trong
tâm hồn, tôi không thể giữ bí mật được. Tôi cần phải thú
nhận.
Ðọc đến đây, có lẽ bà phân vân không rõ tôi dẫn bà tới đâụ Tuy
nhiên, tôi xin bà nên kiên nhẫn nghe lời thú tội của
tôị
Tôi bối rối không biết phải bắt đầu như thế nàọ Vì việc tôi làm rất
lạ lùng. Tôi thiếu lời lẽ để ghi lạị Theo tôi nghĩ không có lời lẽ
nào của con người có thể diễn tả đúng mức các chi tiết những việc
tôi đã làm. Dù vậy, tôi xin cố gắng kể lại theo thứ tự thời
gian.
Trước hết, tôi xin nói rõ tôi là một người xấu xí không thể tưởng
tượng được. Ðiều đó là một sự kiện quan trọng. Vì nếu bà thấy mặt
tôi, bà sẽ ngất xỉụ
Nhưng bên trong cái mặt xấu xa ghê tởm đó, ác thay, tôi lại có một
quả tim biết rung động tha thiết trước vẻ đẹp, một quả tim nóng
bỏng đam mê.
Ðiểm thứ hai tôi là một người thợ tầm thường. Giá như sinh nhằm gia
đình quý tộc, tôi có thể dựa vào thế lực, tiền tài để tìm sự an ủi
cho cái mặt xấu xí của tôị Và nếu như tôi là một nghệ sỹ có biệt
tài thì tôi cũng có thể quên được nỗi xót xa mà hình hài khác
thường đã đem lại cho tôi với vần thơ, điệu nhạn, tôi sẽ tìm được
sự lãng quên... nhưng, tôi chỉ là một người thợ đóng bàn ghế, sở
trường của tôi là đóng đủ loại ghế.
Nhờ đi sâu vào ngành này nên tôi cũng tạo được một cái tên trong
làng. Những khách hàng thích loại ghế cầu kỳ đều đặt hàng ở hiệu
tôị
Từ một anh thợ mộc tầm thường, tôi trở thành một nhà vẽ kiểu và
thực hiện đủ loại ghế. Tôi say mê trong công việc sáng tạo, hết
kiểu này, tôi vẽ sang kiểu khác.
Và điều thích thú nhất của tôi là ngồi lên trên chiếc ghế vừa hoàn
thành. Ðó là một sự thoả mãn về nghề? nghiệp. Với tư cách là kẻ
sáng tạo, tôi có quyền ngồi trước trên các ghế của thân chủ, dù cho
họ là bộ trưởng hay tổng thống.
Khi ngồi lên những chiếc ghế đặc biệt đó, tôi thường nghĩ ngợi, trí
tưởng tượng của tôi được tự do phát triển... Tôi hình dung các nhân
vật sẽ ngồi một cách thoải mái trên chiếc ghế của tôị Họ là những
kẻ quý phái, sống trong những lâu đài nguy nga lộng lẫỵ
Tôi cũng hình dung chiếc ghế do tôi sáng tạo được đặt trong một
phòng sang trọng, phía sau một bàn giấy to tướng bằng gỗ. Trên bàn
có một lọ hoa, hương thơm bay thoang thoảng trong không
khí.
Và nghĩ ngợi như vậy, tôi thấy như là chính tôi cũng lạc vào thế
giới sang trọng đó, như chiếc ghế mà tôi chế rạ Tôi muốn sống trong
không khí thượng lưu quyền quý đó.
Và một hôm, tôi được đặt đóng một chiếc ghế bành vĩ đại, loại đặc
biệt cho một khách sạn ngoại quốc ở Yokohamạ
Loại này chưa hề có ở Nhật. Lẽ ra thì phải đặt ở ngoại quốc. Nhưng
khi nghe tên tuổi của tôi, chủ khách sạn đặt tôi đóng chiếc ghế
đó.
Ðể lấy tiếng với khách hàng ngoại quốc, tôi đem hết tâm hồn một
nghệ sỹ đặt vào việc thực hiện chiếc ghế vĩ đại đó. Tôi say mê làm
việc, quên cả ăn, ngủ. Khi chiếc ghế hoàn thành tôi vui mừng hơn
lúc nào hết. Vì đây có thể nói là một thành công lớn lao nhất của
tôị
Như thường lệ, tôi ngồi lên chiếc ghế trước nhất. Thật là đầy đủ
tiện nghi! Thật là sang trọng! Thật là thoải mái!
Lò xo thật vừa vặn, không cứng cũng không mềm. Nệm bọc da êm dịu
làm saọ
Tôi cảm tưởng chiếc ghế không những hứng lấy người ngồi mà nó còn
mở rộng vòng tay đón nhận và ôm lấy người ngồị
Tôi gnả người trên chiếc ghế để? toàn thân lún sâu vào nệm, vuốt ve
hai cánh tay của chiếc ghế, lòng lâng lâng thích thú.
Lúc bấy giờ tôi có một ý nghĩ hết sức kỳ quáị Tôi không muốn tách
rời chiếc ghế vừa hoàn thành. Như một người mẹ mang nặng đẻ đau
không đủ can đảm để cho người ta cướp đi hòn máu của mình, tôi cũng
không chịu được cảnh chia cách giữa tôi và chiếc ghế.
Nhưng không thể không giao hàng cho thân chủ, tôi nảy ra một ý nghĩ
kỳ quái là chính tôi phải đi theo chiếc ghế. Có lẽ, bà cho tôi là
điên, mà tôi điên thật.
Tôi tháo chiếc ghế ra, xếp đặt bên trong để hai chân có chỗ để phía
trước, hai tay có chỗ gác lên hai cánh tay của chiếc ghế. Lưng và
đầu có thể tựa vào lưng ghế. Tôi cũng cẩn thận cho lỗ thông hơi để
người ngồi bên trong không ngộp và nghe được tiếng động bên ngoàị
Tôi còn cẩn thận xếp đặt vài chỗ trống nhỏ để trữ thức ăn và chai
nước. Với lương thực tích trữ đó, kẻ nằm trong ghế có thể ở luôn
trong đó hai ba ngày