game offline hay nhat, game crack hay, game mobile free, game man hinh 320x240, game viet hoa, game online hay nhat, game mobile khong kich hoat, game dien thoai hay nhat, tin nhan hinh dep
Cái đầu tiên bao giờ cũng là cái đáng nhớ. Đó là bản nháp để bạn
bước vào đời. Mối tình đầu không phải chỉ có toàn vị đắng, bởi thế,
nếu không thể quên, đừng cấm mình không được nhớ...
Dưới mái trường, trong hành lang lớp học...đã có biết bao mối tình
học trò nảy nở và đẹp như thơ. Thế nhưng, cứ sau kì thi tốt nghiệp,
lứa học sinh lớp 12 chia tay bịn rịn là những mối tình ấy cũng nhạt
nhoà theo năm tháng. Tình đầu là thế. Dễ vỡ, chóng tan nhưng luôn
là hương vị tình yêu ngọt ngào nhất.
Tình đầu là tình đẹp nhất
Lần đầu tiên biết yêu là lần đầu tiên được biết những rung cảm chưa
bao giờ có, là cảm giác trái tim rung rinh vì một kẻ khác phái, là
nỗi nhớ mong da diết khi xa cách, là cái nắm tay còn ấm nóng hơn
ngàn ngọn lửa.
Hỏi đâu là mối tình đẹp nhất? Không ai không trả lời đó là mối tình
đầu. Mối tình đầu lại thường xảy ra khi chúng ta bước vào lứa tuổi
học trò. Đó là lứa tuổi trong trắng, mộng mơ, lứa tuổi vừa bước qua
hay vẫn còn đang ẩm ương dậy thì, đó là lứa tuổi “trường đời” còn
non nớt, chủ yếu sống trong sự bao bọc của cha mẹ, người lớn.
Nhiều teen đã không thể giấu nổi cảm xúc khi lần đầu tiên biết yêu.
M.Trang thổ lộ: “Lần đầu tiên cậu ấy nắm tay tớ, tớ thấy như có một
luồng điện chạy dọc cánh tay. Vừa run rẩy lại vừa ấm áp, hạnh
phúc”. T.Anh, một boy lại có cảm xúc khác: “Khi cô ấy nép vào người
tớ, hai đứa đứng gần ơi là gần, tớ thấy tim mình đập thình thịch
thình thịch và chỉ sợ cô ấy...nghe thấy!”
Nhưng tình đầu cũng là tình dễ vỡ tan nhất....
Tình đầu đến nhẹ nhàng và cũng ra đi thật chóng vánh. Tại sao lại
dễ vỡ? Dễ vỡ là vì khi đó chúng ta còn quá non nớt, “tình yêu chỉ
có một trong khi những thứ tương tự nó thì nhiều vô cùng”. Có thể
bạn đã vô tình ngộ nhận những rung rinh trước một người khác phái
là tình yêu. Chúng ta chưa đủ chín chắn để hiểu tình yêu là
gì?
Khi yêu không đơn giản chỉ là ngày ngày chở nhau trên chiếc xe đạp,
cùng nhau đi trên con đường đầy lá vàng, có mùi hoa nồng nàn, càng
không phải chỉ toàn là tiếng cười, là được bên nhau mọi lúc mọi
nơi. Tình yêu cần trách nhiệm, sự vun đắp, đức hi sinh và cùng nhau
cố gắng.
Bởi thế mà, vừa tan lễ tốt nghiệp, nói một câu tạm biệt, nhìn nhau
quyến luyến ngậm ngùi rồi mỗi người mỗi nẻo. Có những đôi còn tiếp
tục duy trì được một thời gian ngắn nữa rồi lại ai đi đường nấy.
Cũng chẳng trách được, vì chúng ta không còn gặp nhau 6 tiếng mỗi
ngày, 5 ngày một tuần, 4 tuần một tháng và 9 tháng một năm.
Công việc mới, cuộc sống mới, những kiến thức mới, sự bận bịu của
một sinh viên đại học cuốn ta đi. Rồi đến môi trường mới, có những
người bạn mới, ít gặp nhau hơn, vậy là “xa mặt cách lòng”, kế cả
khi tình yêu vẫn vẹn nguyên thì sự ghen tuông, nghi ngờ nhau đã phá
hoại tất cả.
Đ.Chi và T.Đức được coi là cặp đẹp nhất thời cấp III nhưng lên đại
học, Chi trúng, Đức trượt. Chi lên thị xã theo học còn Đức quyết
định bôn ba buôn bán, kiếm lời. Được 2 năm thì Chi thay lòng đổi
dạ, đi theo một người con trai khác, học cùng trường, giàu có
hơn.
T.Minh và T.Hương lại chia tay nhau một cách... lãng xẹt. Cả hai
cùng thi đỗ vào trường mơ ước, đáng lẽ phải mừng vì được học cùng
nhau, được ở gần nhau thì T.Hương lại ngày càng có máu ghen sôi
sục. Từ hồi vào đại học, T.Minh được ba mẹ cho một quỹ riêng như
phần thưởng nên ăn mặc chải chuốt hơn, được nhiều cô gái theo đuổi.
Trong khi cậu luôn luôn một lòng một dạ với cô bạn gái từ thời học
trò thì Hương lại luôn nghi ngờ Minh bắt cá nhiều tay, là phản bội.
Tức nước vỡ bờ, thế là chia tay.
Tình đầu, nên nhớ hay quên?
Sự thực thì dù bạn có muốn quên tình đầu bao giờ cũng khó khăn. Nó
len lỏi vào trái tim bạn và ngự trị ở trong đó đến suốt cuộc đời.
Để rồi, kể cả sau này, khi bạn trải qua những mối tình khác, bạn
vẫn không thể quên được vị ngọt ngào của nó, mọi thứ vẫn vẹn nguyên
và chẳng thể thay đổi.
Và cái đầu tiên bao giờ cũng là cái đáng nhớ. Đó là bản nháp để bạn
bước vào đời. Mối tình đầu không phải chỉ có toàn vị đắng, bởi thế,
nếu không thể quên, đừng cấm mình không được nhớ.
Con người cũng giống như một dòng sông, có những khúc quanh và đoạn
chảy êm đềm. Nếu bạn cố cắt đi một khúc trong cả con sông dài dằng
dặc ấy (cho dù là khúc đấy chứa đầy những cơn sóng giữ), cuộc đời
đâu còn là một bức tranh hoàn hảo. Có nhận, có mất mát, ấy là lẽ tự
nhiên của cuộc sống.